Nghỉ hưu là bước ngoặt cuộc đời,
Khi đủ tuổi, đến thời gian gác kiếm,
Ngẩng cao đầu về tháng năm cống hiến,
Thoảng
chút buồn nghĩ lại buổi chia tay.
Đã hết “đương” là vĩnh viễn từ nay
“CỰU SĨ QUAN”, người của thôn, của phố,
Chuyển sinh hoạt về với phường với tổ,
Quanh mình giờ là Cô, Bác, Chú, Anh.
Vì đã
hưu nên dẫu tóc chẳng xanh
Không
phải nhuộm để dối mình còn trẻ,
Chẳng
đau đầu với hồ sơ, án lý,
Chẳng
phải chờ, nghe ngóng, đợi nâng lương.
Làm “hưu nhân” thanh thản với đời thường:
Không “đóng thùng”, chẳng đi giày, đội mũ,
Cảnh phục, cấp hàm xếp sâu trong tủ
Buổi được mời, khi nhớ mở ra mang.
Từ ngày
ấy là hết chặng làm “quan”
Thành
“thứ dân” suốt phần đời còn lại.
Lời thề
xưa thấm trong ta mãi mãi
Nguyện
sáng trong không thể lẫn vàng thau!.
Nghỉ hưu rồi nhưng đã thực nghỉ đâu:
Người cùng phố, gia đình và lớp trẻ
Vẫn gọi mình như đã thành thông lệ
Nên càng cần vững toàn diện, toàn thân.
Rảnh
việc quan, hiểu hai chữ “LÀM DÂN”,
Chuyện
phố phường, chuyện người cao tuổi,
Chuyện
họ hàng, chuyện nhà chuyện hội,
Chuyện
bon chen, chuyện vần vũ thế gian...
Về nghỉ hưu trở thành “Cựu Sĩ quan”
Nhưng chất lính suốt đời không thay đổi.
Vẫn rạch ròi, đầy lạc quan, sôi nổi
Sống có tình, nhân, nghĩa, đễ, hiếu, trung.
Chẳng
ai bắt vẫn tự nguyện “Ba cùng”:
Ở, ăn,
sống chung một nơi cư trú,
Lương
ngần ấy luôn duy trì nộp đủ,
Chơi
khuya về không quên ngủ cùng “Dân”.
Tuổi Lục tuần đôi lúc cũng “Hồi xuân”,
Ngắm bóng hồng thoáng gợi lòng ao ước.
Cũng mơ thầm: nếu thời gian quay ngược
Nay hưu rồi, ngồi tựa để lắng nghe!
Rảnh
họp hành, luôn dịp ghé thăm quê,
Lúc
hiếu, hỉ, khi lại về việc họ:
Thương
quê nghèo, thương cảnh đời gian khó
Muốn
giúp nhiều nhưng “Lực bất tòng tâm”.
Trở lại nhà nhiều bữa chẳng dọn mâm:
Mỗi một mình, tự xoay trần làm chủ.
Con sinh cháu thành ra ta xa vợ,
Nhà thêm người mình lại hóa cô đơn
Sẵn
thời gian, muốn hiểu biết trăm miền
Đi du
lịch, thăm lại nơi chốn cũ,
Dạo
phồn hoa, viếng danh lam cẩm tú
Yêu đất
này, bao cảm xúc đầy vơi
Lúc rảnh rang nhìn, ngẫm lại sự đời
Quên giận, ghét để nương theo quy luật.
Tự bằng lòng giữa những điều được-mất,
Ngẩng cao đầu thanh thản giữa nhân gian.
Ngành
81 luôn đậm chữ VÌ DÂN
Đội ngũ
vững, lên chính quy hiện đại
Tâm
sáng trong, vượt muôn trùng trở ngại.
Vững
niềm tin nối tiếp những chiến công.
Giữa đời thường, luôn tâm nguyện trong lòng:
Hưu trí rồi vẫn khắc ghi lời Bác!
Vẫn vững, trong như thời đang công tác
Bởi ta mãi là “CÔNG AN NHÂN DÂN”.
- Lương Đức Mến, ngày QTNCT 2014, sửa lại 8/2016, sửa tiếp
06/02/2026-

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Tôn trọng nguyên tắc cộng đồng và sở nguyện cá nhân